Biểu cảm về người mẹ

Đề bài: Biểu cảm về người mẹ

Bài làm

Trong cuộc đời này, tình cảm thiêng liêng vĩ đại nhất có lẽ là tình yêu của người mẹ. Sinh con ra trong bao nhiêu khó nhọc, mẹ dành cho con thứ tình cảm trân quý nhất. Công ơn của mẹ không lời nào có thể kể hết được, không gì có thể so sánh được. Người mẹ là người đặc biệt mà đối với mỗi người con nào thì mẹ cũng là người quan trọng nhất trong suốt cuộc đời.

Mẹ là người ban cho ta hình hài sự sống và nuôi dưỡng ta khôn lớn trở thành một con người hoàn chỉnh cả về thể xác lẫn tâm hồn. Thế gian này không có ai chấp nhận hy sinh cả cuộc đời của mình để cho ta được sống tốt như mẹ của ta. Mẹ chịu mọi nỗi đau để mang đến cho ta những điều tốt đẹp nhất. Ta không thể nhìn thấy chín tháng mẹ mang nặng đẻ đau, bao nhiêu năm trời mẹ chăm sóc nuôi dưỡng ta. Cho dù thân thể mẹ có xấu đi, sức khỏe mẹ có yếu đi thì mẹ vẫn luôn chăm sóc ta như thế, vẫn dành cho ta tình cảm không bao giờ phai nhạt.

viet bai van mau hay - Biểu cảm về người mẹ

Biểu cảm về người mẹ

Mẹ là người bên ta trong suốt cuộc đời. Những ngày ta mới sinh ra đời, mẹ bên cạnh nâng niu vỗ về, bón cho ta từng miếng cơm, ban cho ta từng giọt sữa. Mẹ ở bên nâng bước ta dậy khi ta lững chững vấp ngã những bước đi đầu đời. Mẹ dạy ta nói, dạy ta viết, dạy ta biểu lộ những sự yêu thương. Ta được mẹ chăm sóc cho từng bữa ăn giấc ngủ, từng chiếc quần chiếc áo ta mặc hay thức ăn ta ăn đều nhờ những giọt mồ hôi của mẹ. Dù có thiếu thốn đến nhường nào thì mẹ vẫn sẽ luôn dành cho ta những điều kiện tốt nhất để ta phát triển toàn vẹn và hạnh phúc nhất. Những người con nhìn mà xem, đồ dùng của chúng ta luôn là đồ tốt nhất, miếng cơm ta ăn luôn là miếng ngon nhất. Người mẹ luôn luôn vĩ đại và hy sinh cao cả như thế.

>> Xem thêm:  Phân tích nhân vật Mị trong đoạn trích Vợ chồng A Phủ

Khi ta lớn lên rồi, có thể dộc lập bước trên con đường mình đã chọn thì người mẹ luôn đứng ở đằng sau sẵn sàng nâng đỡ, che chở cho ta và ngày đêm mong nhớ ta trở về. Mẹ vui những niềm vui của ta, mẹ đau cho những lần ta tuyệt vọng. Thế nhưng mẹ trước mắt ta luôn là một người quật cường: không bao giờ ốm đau mà luôn vui vẻ làm chỗ dựa động viên ta vực dậy. Đằng sau những nụ cười của mẹ là những giọt nước mắt lo lắng hàng đêm, đằng sau câu nói “mẹ khỏe” là những lần đau ốm không muốn con mình biết để bớt gánh nặng cho con. Ta yên tâm bước ra ngoài xã hội, yên tâm được mẹ chở che. Mỗi lần ta vấp ngã, mẹ luôn ở đằng sau nâng ta dậy, động viên ta vững bước tiếp, làm mọi cách để trợ giúp ta. Người mẹ yêu con chẳng cần được báo đáp. Những sự hy sinh to lớn ấy mẹ không cần con trả lại gì cả. Người làm con hãy nhớ rằng, sự trả ơn có ý nghĩa nhất với mẹ là chính cuộc sống tốt đẹp của chúng ta. Ta phải sống sao cho tốt để mẹ vơi bớt đi lo lắng vì dù ta lớn đến đâu, trưởng thành đến nhường nào thì trong mắt người mẹ ta vẫn luôn là đứa con nhỏ bé cần vòng tay mẹ che chở. Mẹ hy sinh là thế, thế nhưng mẹ chỉ cần một điều là con của mẹ trở về. Chỉ cần một vòng tay, một cái ôm thật chặt, một câu nói “con yêu mẹ” dễ dàng mẹ đã rất hạnh phúc và tự hào về chúng ta rồi. Tại sao chúng ta không làm điều đó hàng ngày để mẹ luôn luôn được hạnh phúc?

>> Xem thêm:  Xót xa trước số phận người bi thảm của người phụ nữ trong xã hội phong kiến , nhà thơ Nguyễn Du đã viết:  Đau đớn thay phận đàn bà, Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung. Em hãy phân tích hai câu thơ trên.

Người mẹ là ánh sáng vĩ đại nhất, là nơi mái ấm có tình yêu sâu đậm nhất. Mỗi người làm con hãy luôn nhớ sự hy sinh thầm lặng mà cao cả của người mẹ để trở thành một người con có hiếu: là người tốt, sống vui, biết thể hiện tình yêu với mẹ và quan trọng nhất: biết trở về, trở về mái ấm gia đình nơi có người mẹ luôn đứng tựa ở cửa chờ mong ta quay về.

Thảo Trân