Cảm nghĩ về bà em

Đề bài: Cảm nghĩ về bà em

Bài làm

Bà – tiếng gọi bà sao mà thân thương, gợi nhắc con người về thời thơ ấu, về quê hương gia đình. Bà em là người thân mà em luôn nhung nhớ. Bà tuy không sống cùng em nhưng bà luôn nhớ thương em rất nhiều. Em rất yêu bà.

Gia đình em chuyển lên thành phố, bà vẫn sống ở quê lo việc nhà và hương khói cho ông. Bà em đã già rồi, tuy bà còn rất khỏe mạnh tháo vát nhưng cũng không tránh khỏi căn bệnh tuổi già đau ốm mỗi khi trái gió trở trời. Một năm em về được về nhà với bà vào dịp nghỉ hè. Cứ mỗi lần kết thúc năm học, em lại háo hức sắp xếp đồ đạc về quê ở với bà khoảng một tháng. Bà mong ngóng em từ lâu, bà nói rất nhớ em nên liên tục gọi điện hỏi xem khi nào thì em về, thích gì bà mua. Ngày em bắt xe khách về quê, về đến đầu làng đã thấy bà đang đứng đợi. Về đến nhà bà đã nấu sẵn những món ngon mà em thích. Phòng ngủ đồ đạc của em bà cũng sắp xếp gọn gàng. Bà không cho em làm việc nhà vì bà nói em về quê chơi và nghỉ ngơi để bà làm lát là xong ngay. Những ngày em về bà vui lắm, bà cười rất nhiều và kể chuyện cũng rất nhiều. kể cho em nghe về tuổi thơ của bố, về các chú các cô dạo này ra sao và cả về người ông đã mất. Em rất thích nghe bà kể chuyện và em thường nghe bà kể đến tận đêm khuya. Bà còn dắt em đi thăm họ hàng, chỉ cho em những cảnh quê tươi đẹp và giới thiệu cho em những người bạn mới, những trò chơi mới làm cho mùa hè của em thêm phần ý nghĩa hơn.

>> Xem thêm:  Nêu Sự hình thành và Văn hóa của các quốc gia cổ đại phương Đông

viet bai van mau hay - Cảm nghĩ về bà em

Cảm nghĩ về bà em

Những ngày về quê nghỉ hè là những ngày vui vẻ nhất trong một năm. Cả một năm trời nhớ bà giờ đây có thể hàng ngày được bà ôm vào lòng, xoa đầu xoa lưng cho, được ăn cơm bà nấu, nghe bà kể chuyện. Qua một năm em đã lớn lên rất nhiều nhưng trong mắt bà em vẫn chỉ là cô cháu gái nhỏ hay đòi bà ôm đòi bà mua kẹo cho. Em ngày càng lớn còn bà cũng ngày càng già đi, thế nhưng tình cảm hai bà cháu thì không vơi đi mà càng ngày càng sâu đậm. Mỗi mùa hè đến là nỗi háo hức mừng rỡ dâng trào trong em và mùa hè qua đi để lại nhiều sự tiếc nuối. Một tháng trôi qua nhanh lắm, ngày em trở về cũng là ngày bà buồn nhất. Những ngày trước đó bà vẫn tươi cười hẹn cháu gái năm sau lại về nhưng đến giờ phút em lên xe ra thành phố, em có thể cảm nhận rõ tình yêu của bà dành cho em. Hôm ấy bà dậy sớm chuẩn bị đồ cho em, nấu vài món cho em ăn dọc đường. Lúc em chuẩn bị lên xe, bà nắm chặt tay em không rời, dặn dò cháu gái lên đường bình an, đi cẩn thận, gọi bố em ra bến xe đón sẵn. Em chào bà và lên xe. Như mọi lần khi xe lăn bánh em quay đầu lại, bà vẫn đứng ở đó, luyến tiếc nhìn theo chiếc xe đang chầm chậm rời đi đến khi khuất tầm mắt và lặng lẽ lấy tay lau đi hàng nước mắt. Những lúc như vậy em thương bà em rất nhiều.

>> Xem thêm:  Những kỷ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu

Bà ngày càng già đi và yếu hơn, thời gian em có thể ở bên cạnh bà cũng sẽ không còn bao lâu nữa. Em ước sao bà có thể sống ở bên em mãi mãi để em có thể ở cùng bà, nghe bà kể chuyện, nhìn bà cười và được nằm trong vòng tay ấm áp của bà. Em nhớ bà và cũng yêu bà em rất nhiều. Bà mãi mãi là người thân mà em yêu thương nhất.

Thảo Trân