Cảm nghĩ về sáu câu thơ cuối đoạn trích Cảnh Ngày Xuân

Đề bài: Cảm nghĩ của em về sáu câu thơ cuối đoạn trích Cảnh Ngày Xuân

Bài làm

Cảm nghĩ của em về sáu câu thơ cuối đoạn trích Cảnh Ngày Xuân – Truyện Kiều không chỉ đơn thuần là một tác phẩm của đại thi hào Nguyễn Du mà còn là kiệt tác hiếm có của nền văn học Việt Nam. Truyện Kiều là câu chuyện về cuộc đời đầy tấn bi kịch của người con gái tài sắc vẹn toàn nhưng không may bạc mệnh phải sống một cuộc đời trôi nổi. Nhưng chúng ta hãy tạm bỏ quên tấn bi kịch cuộc đời của nàng Kiều sang một bên để hoà vào trong bức tranh mùa xuân tươi đẹp được Nguyễn Du miêu tả trong sáu câu thơ cuối đoạn trích “Cảnh ngày xuân”.

Mùa xuân tiết trời ấm áp, vạn vật sinh sôi nảy nở, trăm hoa đua nhau khoe sắc thắm và bức tranh mùa xuân trong “Cảnh ngày xuân” của Nguyễn Du cũng không nằm ngoài vẻ đẹp đó khi qua ngòi bút của đại thi hào, bức tranh thiên nhiên hiện lên với màu xanh mướt mắt của cỏ non, những thảm cỏ non trải dài vô tận tựa như kéo dài đến tận đường chân trời và hoà với màu xanh của bầu trời. Bên cạnh đó, những cành lê cũng bắt đầu trổ những bông hoa đầu tiên, trắng muốt và nổi bật trên nền cỏ xanh ấy:

>> Xem thêm:  Phân tích xã hội về ý chí nghị lực

“Cỏ non xanh tận chân trời

Cành lê trắng điểm một vài bông hoa”

viet bai van mau hay - Cảm nghĩ về sáu câu thơ cuối đoạn trích Cảnh Ngày Xuân

Cảm nghĩ về sáu câu thơ cuối đoạn trích Cảnh Ngày Xuân

Có lẽ nhờ khung cảnh mùa xuân xinh đẹp ấy mà không khí của những ngày lễ hội cũng trở nên rộn ràng hơn:

“Thanh minh trong tiết tháng ba

Lễ là tảo mộ hội là đạp thanh

Gần xa nô nức yến anh

Chị em sắm sửa bộ hành chơi xuân”

Tháng ba âm lịch bắt đầu cũng là ngày lễ thanh minh truyền thống đến, mọi người sẽ ra thăm và sửa sang mộ người thân để thể hiện lòng tưởng nhớ, bên cạnh đó còn diễn ra nhiều hoạt động chơi xuân, là cơ hội để mọi người cùng giao lưu, kết bạn với nhau. Chính bởi vậy mà những ngày đầu năm cuối xuân ấy trở nên rộn ràng hơn bao giờ hết.

Nhưng cuộc vui nào rồi cũng đến lúc tàn, ngày qua đi, lễ hội cũng đến hồi kết thúc và mọi người lại ra về trong những tiếc nuối về những dư âm vui vẻ đã qua.

“Tà tà bóng ngả về tây

Chị em thơ thẩn dang tay ra về”

Nếu không gian của buổi sáng là không gian tràn ngập tiếng cười nói, đông đúc người xe qua lại tấp nập thì khi chiều về lại là thời điểm kết thúc của buổi tiệc mùa xuân. Bữa tiệc nào cũng có lúc tàn, vì vậy mà hấp dẫn đến đâu, tươi vui đến đâu, tiếc nuối thế nào thì cũng sẽ kết thúc khi chiều tàn. Nguyễn Du đã rất tinh tế và sâu sắc khi miêu tả cảnh chiều tàn này:

>> Xem thêm:  Anh chị hãy viết bài văn phân tích bài thơ Nỗi Oán của người phòng khuê của Vương Xương Linh- văn lớp 10

 “Tà tà bóng ngả về tây

Chị em thơ thẩn dang tay ra về”

Từ láy “tà tà” được sử dụng vừa để gợi ra hình ảnh chiều tà đang dần buông xuống vừa để miêu tả tâm trạng tiếc nuối, muốn níu giữ những khoảnh khắc tươi đẹp của hai chị em Thuý Kiều Thuý Vân.

Tiếp theo Nguyễn Du viết:

“Bước dần theo ngọn tiểu kê

Lần theo phong cảnh có bề thanh thanh

Nao nao dòng nước uốn quanh

Dịp cầu nho nhỏ cuối ghềnh bắc qua”

Dù Nguyễn Du không trực tiếp miêu tả nhưng người đọc vẫn có thể tưởng tượng ra cảnh hai chị em Kiều Vân cùng nhau bước chậm rãi về nhà dọc theo con suối nhỏ ven đường, những bước chân khoan thai như còn vương chút tiếc nuối về lễ hội đã tàn.

Chỉ qua mười bốn câu thơ lục bát ngắn gọn nhưng qua “Cảnh ngày xuân“, đại thi hào Nguyễn Du đã vẽ ra trước mắt người đọc một bức tranh mùa xuân xinh đẹp ở hai thời điểm đối lập trong ngày, dù là sự sôi nổi trong lễ hội hay sự tĩnh lặng khi hội tan thì đều có điểm chung là đẹp và để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc.

Anh Vân