Cảm nghĩ về truyện con Rồng cháu Tiên

Đề bài:  Cảm nghĩ về truyện con Rồng cháu Tiên

Bài làm

Từ thưở hồng hoang của dân tộc, con người luôn có khát vọng được lý giải các hiện tượng thiên nhiên, lý giải nguồn gốc của loài người của của dân tộc. Truyện con Rồng cháu Tiên (hay còn gọi là sự tích trăm trứng, Lạc Long Quân và Âu Cơ…) được tác giả dân gian sáng tác nên không nằm ngoài mục đích nào khác là được lý giải nguồn gốc, nòi giống của dân tộc Việt.

Câu chuyện được xây dựng nên xung quanh hai nhân vật, Lạc Long Quân và Âu Cơ. Nếu như Lạc Long Quân là con trai của Thần Long Nữ ở vùng Đông Hải, hay còn gọi là biển Đông thì Âu Cơ thuộc dòng họ Thần Nông sống ở vùng núi cao Phương Bắc. Mỗi người có vẻ đẹp, tài năng riêng. Lạc Long Quân mang dáng hình của rồng sống được cả trên cạn lẫn dưới nước. Âu Cơ là một tiên nữ xinh đẹp, thích đi đây đi đó. Cả hai cùng có trái tim nhân hậu và một tình yêu thương với con người. Một dịp tình cờ, Lạc Long Quân gặp gỡ Âu Cơ, và ngay lần đầu gặp gỡ ấy, họ đem lòng yêu thương nhau và nên duyên vợ chồng. Tình yêu của họ đơm hoa, kết trái, Âu Cơ đã sinh ra một bọc trứng khổng lồ, sinh ra những 100 người, 50 người con là Nam và 50 người con là nữ.

Hình ảnh vợ chồng Âu Cơ và Lạc Long Quân là hình ảnh đẹp. Hôn phối giữa họ đã tôn lên vẻ đẹp của đất trời, rừng núi, biển cả. Nó không chỉ thể hiện hình ảnh đẹp về ngoại hình mà mang cả sức mạnh bên trong.

viet bai van mau hay - Cảm nghĩ về truyện con Rồng cháu Tiên

Cảm nghĩ về truyện Con Rồng cháu Tiên

Những tưởng cuộc sống của họ sẽ ấm êm mãi mãi nhưng do một người quen sống dưới biển cả rộng lớn, một người quen sống trên núi cao nên không còn cách nào khác là Lạc Long Quân và Âu Cơ phải chia tách. Nàng Âu Cơ mang theo 50 người con lên non cao và Lạc Long Quân đưa 50 người con xuống biển sâu cùng nhau cai quản, trị vì các vùng. Sống xa cách nhau, mỗi người cai quản một vùng, họ giúp đỡ nhân dân trồng lúa, làm nông nghiệp, săn bắn và tạo dựng cho nhân dân các vùng cuộc sống no ấm, hạnh phúc.

Vậy đấy, câu chuyện Con rồng cháu Tiên mang đầy màu sắc huyền thoại thể hiện trí tưởng tượng phong phú của người nông dân khi lý giải nguồn gốc của loài người, của dân tộc. Cái bọc trăm trứng mà Âu Cơ sinh ra đã thể hiện những người con của dân tộc Việt đều được sinh ra từ một cái bọc to lớn. Và cũng từ chi tiết mang màu sắc huyền thoại này mà chúng ta có thể cắt nghĩa từ “đồng bào”. Dân tộc Việt, những người con của đất nước này đều sinh ra từ một bào thai (bọc trứng) của mẹ Âu Cơ. Cũng chính vì sinh ra cùng trong một bọc ấy mà an hem, đồng bào phải biết yêu thương, đùm bọc nhau như anh em ruột thịt vậy.

>> Xem thêm:  Tả giàn hoa giấy nhà em

Chi tiết Âu Cơ đưa 50 người con lên non còn Lạc Long Quân đưa 50 người con xuống biển cũng là lý giải cho việc phân bố, định canh, định cư mang tính chất địa lý và khẳng định chủ quyền của dân tộc Việt.  Trên dải đất hình chữ S này, dù trên rừng hay dưới biển, dù đồng bằng hay biển cả mênh mông đều có người con của dân tộc ta sinh sống, và khi có bất kỳ biến cố, sự việc quan trọng nào xảy ra, thì cùng nhau hỗ trợ, giúp đỡ.

Câu chuyện “Con rồng cháu tiên” nó cũng chính là niềm tự hào nguồn gốc, nòi giống mình của tác giả dân gian. Bởi “rồng” và “Tiên” đều là những hình ảnh cao quý và tác giả dân gian muốn đời sau hiểu rằng, chúng ta có nguồn gốc Rồng tiên nên cần phải yêu thương, đùm bọc, giúp đỡ nhau, không ngừng làm rạng danh nòi giống cao quý của dân tộc.

Ngày nay, hình ảnh Âu Cơ và Lạc Long Quân vẫn rất dỗi thân quen trong trái tim mỗi người con Việt Nam. Nhiều bài hát, bài thơ đã lồng ghét hình ảnh đôi vợ chồng Rồng-Tiên để nhắc nhở thế hệ mai này về nòi giống của mình. Trong đó bài hát “Nổi trống lên các bạn ơi” với những ca từ hào hùng thể hiện niềm tự hào của chúng ta: “Xưa mẹ Âu Cơ sinh được trăm con. Năm mươi xuống biển năm mươi lên non. Nay triệu cháu con chung tình nước non là hoa một gốc là con một nhà”

Không chỉ vậy, đền thờ Lạc Long Quân và mẹ Âu Cơ được người dân lập nên ở khắp các vùng đất nước. Trong đó đề thờ Mẫu Âu Cơ ở xã Hiền Lương, Huyện Hạ Hòa, tỉnh Phú Thọ được nhiều người đến thăm và tưởng nhớ. Ở đây, cứ mùng 7 tháng giêng hàng năm đều mở lễ hội. Và nhân dân trong vùng từ già, trẻ, trai, gái, ai ai cũmg thuộc câu ca như nhắc nhở mọi người:

“Mồng bảy trong tiết tháng giêng

Dân Hiền tế lễ trống chiêng vang trời…”

Vậy đấy, đọc truyện “Con Rồng cháu Tiên” hay Lạc Long Quân và Âu Cơ, mỗi chúng ta không khỏi tự hào về dân tộc mình, về nòi giống dân tộc mình. Từ niềm tự hào mỗi người con cần làm những việc làm ý nghĩa để dân tộc mình, non sông đất nước mình mãi mãi vững bền không hổ danh là “Con Rồng cháu Tiên”.

Diệu Linh

>> Xem thêm:  Phân tích và nêu cảm nghĩ về bài ca dao: Ngày nào em bé cỏn con…