Có ý kiến cho rằng: “Sóng đã thể hiện tình yêu truyền thống như tình yêu muôn đời”. Ý kiến khác lại khẳng định: “Sóng đã thể hiện tình yêu hiện đại như tình yêu hôm nay”. Ý kiến của anh chị.

1586828911 38 cuuheight990 - Có ý kiến cho rằng: “Sóng đã thể hiện tình yêu truyền thống như tình yêu muôn đời”. Ý kiến khác lại khẳng định: “Sóng đã thể hiện tình yêu hiện đại như tình yêu hôm nay”. Ý kiến của anh chị.

Có ý kiến cho rằng: “Sóng đã thể hiện tình yêu truyền thống như tình yêu muôn đời”. Ý kiến khác lại khẳng định: “Sóng đã thể hiện tình yêu hiện đại như tình yêu hôm nay”. Ý kiến của anh chị.

Bài làm

Cảm một câu thơ, bình một trang văn, mỗi người một suy nghĩ. Văn học là vậy, muôn đời luôn gợi cho con người những nghĩ suy, tình cảm khác nhau. Đứng trước một hình tượng văn học ấn tượng như “sóng” trong bài thơ cùng tên của nữ sĩ Xuân Quỳnh, người cho rằng: “Sóng đã thể hiện tình yêu truyền thống như tình yêu muôn đời”. Nhưng cũng cùng cảm nhận về hình ảnh đấy, người lại khẳng định: “Sóng đã thể hiện tình yêu hiện đại như tình yêu hôm nay”. Phải chăng, qua từng ý thơ Xuân Quỳnh gửi gắm, ta hiểu “sóng” là sự đan xen kết hợp hài hòa của tình yêu truyền thống và tình yêu hiện đại.

Với hai quan điểm sâu sắc, mỗi người đọc có lẽ đã có cái nhìn thấm sâu hơn về hình tượng sóng cũng như cảm xúc, nghĩ suy nhà thơ Xuân Quỳnh kín đáo gửi gắm. “Tình yêu truyền thống như muôn đời” cơ hồ chính là một tình yêu gắn với những cung bậc cảm xúc quen thuộc, phổ biến và cũng có thể là cả những quy luật tình cảm muôn đời da diết, đậm sâu chan chứa trong trái tim con người. Khi nói sóng thể hiện “tình yêu hiện đại như tình yêu hôm nay”, người nói như muốn khẳng định về những cảm nhận, quan niệm, cách nhìn mới mẻ, thú vị và mang tính phát hiện của tác giả về tình yêu – một thứ tình cảm vô cùng nồng cháy, đẹp đẽ. Hai ý kiến, một tình yêu truyền thống, một tình yêu hiện đại, tưởng như đối lập mà lại bổ sung cho nhau, cả hai đã đóng góp đem đến cho những người yêu thơ ca khi đắm say trong những câu thơ của “Sóng” có cái nhìn toàn diện hơn về hình tượng sóng – một hình tượng thơ mang nhiều lớp nghĩa, thể hiện được cái nhìn tinh tế, tâm hồn nhạy cảm và ngòi bút tài hoa, khéo léo của tác giả.

Nói đến nhà thơ Xuân Quỳnh, người ta nghĩ ngay đến một người nghệ sĩ có cuộc đời nhiều thăng trầm, dẫu vậy, nét đẹp tâm hồn và sự nghiệp văn chương lại lưu lại trong lòng người nhiều dấu ấn. Sự thiệt thòi vì mồ côi mẹ từ sớm, thiếu vắng tình yêu thương của người mẹ phải chăng chính là một lý do khiến thơ nữ sĩ luôn thường trực một niềm khát khao yêu thương cũng như sự khắc khoải, thiết tha với hạnh phúc gia đình. Dẫu xuất phát là một diễn viên múa xinh đẹp, tài năng, nhà thơ lại lựa chọn rời bỏ ánh đèn sân khấu để đến với thơ ca và coi thơ ca như sự sống của tâm hồn mình. Xuân Quỳnh dần dần khẳng định được tài năng và trở thành gương mặt tiêu biểu của thế hệ nhà thơ trẻ trong cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước. Văn chương, và đặc biệt là thơ, đối với nữ sĩ là tình yêu, là sự sống, là toàn bộ ý nghĩa cuộc đời. Làm thơ bởi vậy giống như được sống với chính mình, một cách đủ đầy và trọn vẹn là mình. Thơ Xuân Quỳnh là tiếng nói của một tâm hồn người phụ nữ giàu trắc ẩn, vừa táo bạo, mãnh liệt vừa dịu dàng, đằm thắm. “Sóng” được nhà thơ sáng tác năm 1967 trong chuyến đi thực tế đến biển Diêm Điền, Thái Bình. Bài thơ nằm trong tập “Hoa dọc chiến hào” xuất bản năm 1968, được ví như bông hoa lạ trong vườn thơ chống Mỹ. Cảm nhận hình tượng sóng được phác họa trong bài, ta lại càng hiểu hơn sự sâu sắc trong hai nhận định trên.

>> Xem thêm:  Viết một đoạn văn ngắn kể lại một trận thi đấu thể thao

Qua từng dòng thơ trong “Sóng”, Xuân Quỳnh cho ta thấy sóng thể hiện “tình yêu truyền thống như tình yêu muôn đời”. Các cung bậc cảm xúc của nhân vật trữ tình trong tình yêu vừa thống nhất nhưng cũng vừa đối lập. Trong hai câu thơ đầu khổ 1, sóng mang trong mình những đối cực:

  • “Dữ dội và dịu êm
  • Ồn ào và lặng lẽ”

Đó vừa là những trạng thái khác nhau của sóng trong lòng đại dương song cũng chính là những cung bậc cảm xúc trong tâm hồn người con gái đang yêu. Những con sóng trong thơ Xuân Quỳnh từ một hiện tượng thiên nhiên giờ bỗng trở thành một chủ thể trữ tình đầy tâm trạng. Liên từ “và” không tạo bức tường ngăn cách giữa những đối cực mà lại diễn tả sự tồn tại song song cũng như sự chuyển hóa của các đối cực ấy. Hình tượng sóng còn thể hiện sự trẻ trung muôn đời của tình yêu và sự diệu kỳ không thể định nghĩa, lý giải của tình yêu:

  • “Ôi con sóng ngày xưa
  • Và ngày sau vẫn thế
  • Nỗi khát vọng tình yêu
  • Bồi hồi trong ngực trẻ
  • Trước muôn trùng sóng bể
  • Em nghĩ về anh, em
  • Em nghĩ về biển lớn
  • Từ nơi nào sóng lên?
  • Sóng bắt đầu từ gió
  • Gió bắt đầu từ đâu
  • Em cũng không biết nữa
  • Khi nào ta yêu nhau”

Trong không gian đối lập “sông – bể”, sự hiện diện của sóng như hình ảnh con người muốn đến với tình yêu phải vượt qua con sông chật hẹp để vươn ra biển lớn kiếm tìm sự đồng điệu, sẻ chia. Trong chiều thời gian đối lập “ngày xưa – ngày sau”, sóng biểu tượng cho tình yêu không tuổi, một tình yêu trẻ trung, luôn song hành với sự sống con người. Các câu hỏi tu từ: “Từ nơi nào sóng lên?”, “Gió bắt đầu từ đâu”, “Khi nào ta yêu nhau” khắc họa hình ảnh những con sóng lúc ẩn dưới lòng sông, lúc trào lên dữ dội. Câu trả lời “Em cũng không biết nữa” vừa như một sự thú nhận về sự bất lực của con người trên hành trình tìm kiếm tình yêu vừa như sự thức nhận sâu sắc về một chân lý: tình yêu là thứ gì huyền diệu chẳng thể kiếm tìm nguồn gốc hay cắt nghĩa rõ ràng, nó chỉ có thể được cảm nhận bằng trái tim đắm say yêu thương nồng cháy. Những trạng thái của sóng ở đây cũng tượng trưng cho những sắc thái muôn thuở của tình yêu con người. Đó là tình yêu gắn với nỗi nhớ và sự thủy chung:

  • “Con sóng dưới lòng sâu
  • Con sóng trên mặt nước
  • Ôi con sóng nhớ bờ
  • Ngày đêm không ngủ được
  • Lòng em nhớ đến anh
  • Cả trong mơ còn thức
  • Dẫu xuôi về phương bắc
  • Dẫu ngược về phương nam
  • Nơi nào em cũng nghĩ
  • Hướng về anh một phương”
>> Xem thêm:  Cảm nhận về bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng

Nữ sĩ Xuân Quỳnh đã khéo léo vận dụng phép nhân hóa biến những con sóng trở thành chủ thể mang nỗi nhớ của một trái tim yêu nồng nàn, đắm say. Điệp từ “sóng” xuất hiện liên tiếp trong ba dòng thơ gợi ra hình ảnh những con sóng nhớ thương dâng trào mãnh liệt trong trái tim người phụ nữ đang yêu. Sự tương phản “ngày – đêm”, “dưới lòng sâu – trên mặt nước” gợi ra nỗi nhớ bao trùm trong mọi chiều kích không gian lẫn thời gian. Trái tim đang yêu của người con gái bởi thế mà như một đại dương mênh mông, không lúc nào yên lặng bởi những con sóng nhớ nhung cuộn trào. “Phương anh” khi được đặt cạnh “phương bắc, phương nam” đã phân biệt rạch ròi không gian địa lý với không gian tình yêu. Nếu như trong địa lý có muôn phương nghìn trùng, thì trong trái tim “em” chỉ có duy nhất một “phương anh”. Hai chữ “một phương” đã khẳng định trọn vẹn thủy chung là bản chất của tình yêu muôn đời, một tình yêu chân chính.

Không chỉ là “tình yêu truyền thống như tình yêu muôn đời”, sóng còn thể hiện “tình yêu hiện đại như tình yêu hôm nay”. Đó là sự chủ động, táo bạo trong hành trình tự nguyện dấn thân tìm đến với tình yêu dẫu biết có muôn gian truân, thử thách được thể hiện trong hai câu thơ cuối khổ 1:

  • “Sông không hiểu nổi mình
  • Sóng tìm ra tận bể”
>> Xem thêm:  Cảm nhận của bạn về truyện ngắn “Hai đứa trẻ” của Thạch Lam

Đó còn là sự mãnh liệt trong cách thể hiện nỗi nhớ và bày tỏ cảm xúc trong hai câu thơ:

  • “Lòng em nhớ đến anh
  • Cả trong mơ còn thức”

Nỗi nhớ ấy hiện diện trong cả tầm ý thức, dào dạt, sôi trào, da diết, sâu lắng. Cảm xúc tất thảy như tràn bờ dữ dội. Xuân Quỳnh đã mạnh dạn phá vỡ giới hạn, dẫn độc giả vào thế giới vô biên của tâm hồn con người. Và sóng sau cùng còn biểu tượng cho một trái tim giàu trắc ẩn, vừa lo âu vừa tin tưởng.

Hai ý kiến không đối lập mà bổ sung cho nhau, từ đó đem đến cho người đọc cái nhìn sâu sắc, toàn diện hơn về hình tượng sóng trong bài thơ mà nữ sĩ Xuân Quỳnh đã tâm huyết xây dựng. Cùng với đó, nghệ thuật thể hiện hình tượng sóng cũng được nhấn mạnh hơn: chẳng phải được vẽ ra bằng những đường nét, hình ảnh mà nhà thơ dùng ngôn từ gợi ra bằng một nhạc điệu độc đáo, ấn tượng. Thể thơ năm chữ, lối gieo vần giáng cách, lối ngắt nhịp linh hoạt…tất cả đã góp phần tạo ra một hình tượng sóng sinh động, giàu ý nghĩa. Từ vẻ đẹp hình tượng sóng, người đọc có cơ hội khám phá, tiếp nhận và sẻ chia những cảm xúc nhà thơ gửi gắm và trân trọng tài năng, sự tinh tế nơi tâm hồn người nghệ sĩ ấy.

Hai ý kiến, hai góc nhìn ấn tượng đã đem đến một hình dung mới mẻ và đầy đủ về hình tượng sóng nhà thơ Xuân Quỳnh gửi gắm vào trang thơ của mình. Truyền thống và hiện đại, nét đẹp ấy trong sóng khiến người ta thêm yêu tác phẩm, và trân quý hơn tâm hồn, tài năng người sáng tạo.