Em hãy bình luận câu tục ngữ “Uống nước nhớ nguồn”

Đề bài: Em hãy bình luận câu tục ngữ “Uống nước nhớ nguồn”.

Bài làm

“Quê hương là gì hở mẹ

Mà cô giáo dạy phải yêu

 Quê hương là gì hở mẹ

Ai đi xa cũng nhớ nhiều.”

                                                                             (“Quê hương” – Trọng Tấn)

Quê hương sẽ là gì đây nếu không phải nơi con người được khai sinh, nuôi dưỡng và trưởng thành kể cả thể chất lẫn tinh thần. Bởi vậy mà con người không ai được phép quên đi cội nguồn của mình. Lời răn đó được ông cha đúc kết trong câu tục ngữ xưa “Uống nước nhớ nguồn”.

Câu tục ngữ đã bắt đầu bằng một hình ảnh rất cụ thể, dễ thấy và dễ hiểu đó là “uống nước”. Uống nước là hoạt động sinh hoạt thường ngày của con người. Nước có vai trò rất quan trọng, nó giúp cơ thể duy trì sự sống và phát triển khỏe mạnh. Bạn có thể nhịn đói 3 tuần, nhưng nếu không uống nước, bạn không thể sống quá 3 ngày. Còn “nhớ nguồn” tức là ghi nhớ nguồn gốc của nước bạn vẫn thường uống mỗi ngày. Nếu hiểu theo nghĩa đen, câu tục ngữ ám chỉ bạn khi uống nước phải nhớ rõ nguồn gốc của nước. Còn nghĩa sâu xa, nước tượng trưng cho thành quả, sản phẩm của lao động và nguồn tượng trưng cho nguồn gốc đã làm ra thành quả đó. Như vậy, câu tục ngữ “uống nước nhớ nguồn” nhắc nhở con người khi hưởng thụ thành quả nào đó phải biết nhớ ơn những con người đã tạo ra thành quả đó.

>> Xem thêm:  Kể lại câu chuyện mà em đã trải qua có nội dung như câu tục ngữ “Có công mài sắt có ngày nên kim”

em hay binh luan cau noi Uong nuoc nho nguon - Em hãy bình luận câu tục ngữ “Uống nước nhớ nguồn”
Bình luận câu tục ngữ “Uống nước nhớ nguồn”

Có nhiều bạn vẫn thường tự hỏi: Tại sao phải “uống nước nhớ nguồn”? Trước hết, “uống nước nhớ nguồn” thể hiện bản chất nhân văn, nhân nghĩa của con người. Đạo Khổng cho rằng, bậc quân tử phải là người có đầy đủ “Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín, Dũng”. Ở đây, “Nhân” và “Lễ” chính là khẳng định con người cần biết sống có trước, có sau, kính trọng, biết ơn bề trên, có thái độ ứng xử hợp luân thường đạo lí. Do đó, “nhớ nguồn” là bản chất và cũng là chuẩn mực đạo đức cơ bản của con người. Biểu hiện đơn giản nhất và bao quát nhất, đó là yêu quê hương. Như nhà thơ Trọng Tấn, quê hương là nơi mà ông được hưởng “chùm khế ngọt”, được đi học, thả diều, bắt bướm, … và được “thành người”.

Hơn nữa, thành quả tốt đẹp mà con cháu chúng ta được thụ hưởng hôm nay, thế hệ trước đã rất vất vả để tạo ra những điều đó. Ví dụ như việc uống nước. Thời xưa, chưa có nước máy như bây giờ mà người Việt cổ phải làm những công trình thủy lợi rất cực khổ để dẫn nước về mương, ruộng sử dụng vào mục đích tưới tiêu và cả để uống nữa. Ngày nay, nước sạch cũng trải qua hệ thống xử lí nước rất phức tạp và tốn kém mới có thể sử dụng. Còn nhìn xa hơn, để có quyên được sống, học tập, phát triển toàn diện của thế hệ trẻ ngày nay, cha ông ta phải trả giá bằng mồ hôi, nước mắt và máu thịt. Không có những vị anh hùng như Phan Đình Giót, Bế Văn Đàn, Lý Tự Trọng, Võ Thị Sáu… làm sao chúng ta được sống trong hòa bình, thịnh trị? Các bạn có bao giờ tự hỏi tại sao những con người cách nay gần thế kỉ vẫn được chúng ta ca tụng, tri ân? Mỗi người sẽ có câu trả lơi riêng mình, nhưng tôi tin chúng ta có chung suy nghĩ!

>> Xem thêm:  Phân tích hình tượng nhân vật Xuân tóc đỏ

Vậy thế hệ trẻ hôm nay đã, đang và sẽ làm gì để thể hiện tinh thần “uống nước nhớ nguồn”? Hàng loạt những ngày Lễ trong năm là cơ hội để chúng ta thể hiện điều đó: Ngày Nhà giáo Việt Nam (20/11), Ngày thương binh liệt sĩ (27/7), Lễ Vu lan báo hiếu (15/7 âm lịch), Giỗ Tổ Hùng Vương (10/3 âm lịch)… Với học sinh chúng ta, có lẽ ngày Nhà giáo Việt Nam có ý nghĩa rất lớn. Những bó hoa tươi, những tờ báo tường, tranh vẽ, lời chúc, hoa điểm mười… được các em gửi tới thầy cô yêu quý chính là cách để thể hiện thái độ tri ân những người dạy dỗ ta trưởng thành và thành đạt. Hơn nữa, không chỉ ghi nhớ mà phải biết phát huy những thành quả đó

Truyền thống “Uống nước nhớ nguồn” hay “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây” đều là truyền thống tốt đẹp của người Việt. Chỉ khi mỗi con người phát huy tốt truyền thống đó, mới có thể tạo nên một xã hội văn minh, bền vững và đoàn kết một lòng.

Hoài Lê