Phân tích bài thơ Viếng lăng Bác của tác giả Viễn Phương

Đề bài: Phân tích bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương

Bài làm

Viễn Phương là một trong những nhà thơ xuất hiện rất sớm trong phông trao giải phóng miền Nam của nước ta. Thơ của Viễn Phương thường nhẹ nhàng nhưng lại rất giàu cảm xúc, chứa chan tình cảm lãng mạn trữ tình. Sau khi đất nước thống nhất năm 1975 thì sau đó một năm Viễn Phương có cơ hội ra thăm miền Bắc ghé lăng Bác Hồ và người đã viết lên bài thơ "Viếng lăng Bác" với tình cảm rưng rưng xúc động lấy được tình cảm của nhiều bạn độc.

Bài thơ chính là sự rung cảm của tác giả với Bác Hồ kính yêu của chúng ta. Viếng lăng Bác đã chạm tới trái tim hàng triệu độc giả trên cả nước Việt Nam Dòng cảm xúc của nhà thơ được diễn ra theo trính tự của cuộc ghé thăm lăng Bác đi từ xa tới gần. Trong tâm tư của tác giả Viễn Phương thì Bác Hồ kính yêu của chúng ta chính là một thần tượng. Một tượng đài bất hủ, nên tác giả đã xưng con với Bác Hồ. Những lời thơ chính là những lời tâm sự chân thành thầm kín của tác giả dành cho người cha già kính yêu của mình.

Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác
Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát
Ôi hàng tre xanh xanh Việt Nam
Bão táp mưa xa đứng thẳng hàng

Từ xa tác giả nhìn vào trong lăng Bác thấy hàng xe tre xanh ngát, hình ảnh hàng tre chính là biểu tượng vô cùng quen thuộc của người dân Việt Nam. Cây tre là hình ảnh của người nông dân lao động nước ta cùng nhau đoàn kết gắn bó vượt qua những bão giông, vượt qua những khó khăn của cuộc sống. Hàng tre cũng là biểu tượng của sự kiên trung, can trường của những con người chúng ta khi chúng ta đi qua nhiều khó khăn thử thách của cuộc sống. 

>> Xem thêm:  Phân tích bút pháp lãng mạn trong truyện Chữ người tử tù

vieng lang bac - Phân tích bài thơ Viếng lăng Bác của tác giả Viễn Phương

Phân tích bài thơ "Viêng lăng Bác"

Đất nước ta đã trải qua nhiều khó khăn mới có được những thành quả tốt đẹp như ngày hôm nay, có được những thành qura đo chính là do người dân của chúng ta đã đoàn kết gắn bó với nhau vượt qua những cuộc kháng chiến ác liệt nhất. Từ láy xanh xanh thể hiện một màu xanh hy vọng mau xanh sức sống, thể hiện được sự phát triểm mạnh mẽ của những con người lao động trong mưa bão.

Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng
Thấy một mặt trời trong lặng rất đỏ
Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ
Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân

Trong khổ thơ này hình ảnh "mặt trời" gợi lên cho người đọc nhiều cảm xúc. Hình ảnh mặt trời ở câu thơ đầu tiên chính là mặt trời của thiên nhiên của hoa lá con người. Một mặt trời bình dị sáng mọc và tối lặn theo quy luật ngày 24 giờ đồng hồ. Còn ở câu thơ thứ hai "mặt trời trong lăng" ở đây tác giả Viễn Phương đã sử dụng hình ảnh ẩn dụ để nói tới Bác Hồ kính yêu của chúng ta. Bác Hồ đối với những người dan Việt Nam chúng ta chính là mặt trời, nhờ có Bác tìm đường cứu nước, giải phóng quê hương khỏi con đường nô lệ thuộc đia, nên dân tộc chúng ta mới có ngày tự do bình đẳng như hôm nay. Đối với hàng triệu người dân đất nước Bác Hồ chính là một mặt trời tỏa sáng. Một mặt trời không thể nào thay thế được chân lý của người mang tới cho chúng ta mãi mãi là bất diệt

>> Xem thêm:  Phân tích bài thơ Nói với con của tác giả Y Phương

Điệp từ 'ngày ngày" được viết nhiều lần thể hiện một việc làm thường xuyên bình thường giản dị mỗi ngày của người dân Việt Nam. Người dân chúng ta dâng lên Bác những bông hoa tươi thắm như một sự biết ơn tha thiết. Bảy chín mùa xuân chính là hình ảnh ẩn dụ của bảy chín năm Bác sống trên dương gian này.

Bác nằm trong lăng giấc ngủ bình yên
Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền

Trong hai câu thơ này thể hiện những cảm xúc vô cùng nghẹn ngào xúc động. Nhà thơ đã viết lên một sự thật phũ phàng dù không muốn chấp nhận nhưng vẫn phải thừa nhận rằng Bác đã không còn trên cõi đời này nữa. Tác giả cảm thấy Bác như chỉ đang ngủ ngàn thu, một giấc ngủ sau những ngày mệt mỏi lo lắng. Một giấc ngủ thanh thản thảnh thơi mà thôi.

Mai về miền Nam tuôn trào nước mắt
Muốn làm con chim ca hót quanh lăng
Muốn làm bông hoa hương tỏa đâu đây
Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này

Trong khổ thơ cuối cùng thể hiện một tâm trạng vô cùng tiếc nuối, nhiều cảm xúc của tác giả Viễn Phương khi phải xa lăng Bác phải trở về miền Nam của mình. Tác giả đã sử dụng điệp từ "muốn làm" để thể hiện được tâm nguyện, ước vọng của mình khi muốn được ở lại bên Bác Hồ lâu hơn. Tác giả muốn mình có thể làm gì đó cho Bác để được bên người như bông hoa tỏa hương cho Bác, như chú chim ríu rít hát ca, nhưng cây tre mãi mãi trung thành. Nhịp điệu của bài thơ về cuối càng trở nên dồn dập như mạch cảm xúc nhiều tâm trạng bồi hồi xúc động của tác giả Viễn Phương. Những tâm trạng tiếc thương lưu luyến vỡ òa khi chia tay.

>> Xem thêm:  Phân tích biểu tượng đầu súng trăng treo trong bài thơ Đồng chí của Chính Hữu

Bài thơ "Viếng lăng Bác" là một bài thơ giàu cảm xúc của nhà thơ Viễn Phương dành cho Bác Hồ. Một bài thơ giản dị, mộc mạc nhưng lại có một ví trị to lớn trong lòng bạn đọc. \

Thùy Chi