Phát biểu cảm về bà của em

Đề bài: Phát biểu cảm về bà của mình

Bài làm

Bà nội đó chính là tiếng gọi thân thương nhất trong trái tim tôi. Khi nhắc tới bà kí ức tuổi thơ mộng mơ bỗng chốc ùa về trong tôi. Bóng hình của bà vẫn luôn khắc sâu trong trí nhớ tôi dù thời gian có thay đổi hay xóa nhòa đi kí ức về bà những khoảng lặng trong tim tôi vẫn ôm trọn bóng hình này mặc dù giờ này bà đang ở một nơi rất xa, rất xa…. Ở đó bà đang dõi theo tôi lớn khôn từng ngày.

Tuổi thơ ai cũng thời để nhớ đến là nó kí ức thân thương. Là những hoài niệm về một thời trẻ con, hồn nhiên, tinh nghịch quậy phá. Trong kí ức tuổi thơ tôi thì bà đã chiếm trọn hoài niệm trong tôi.

Lúc đó, công việc bố mẹ tôi rất bận rộn và tất bật, hay phải đi công tác xa với những chuyến công tác dài ngày. Không có thời gian chăm sóc bên cạnh tôi đắn đo mãi nên bố mẹ tôi quyết định gửi tôi  cho bà nội chăm sóc một thời gian khi nào thu xếp ổn thỏa bố mẹ sẽ đón tôi theo.

 Tôi nằm trọn trong vòng tay ấm áp của bà từ lúc còn đỏ hỏn, từ những giọt sữa  ngọt ngào bà đút, bón cho từng  miếng ăn, lo lắng từ giấc ngủ bà cũng như người mẹ thứ hai của tôi vậy. Sau này bố mẹ tôi đã quyết định chuyển công tác gần nhà để tiện đi lại và chăm sóc tôi.

>> Xem thêm:  Phân tích ý nghĩa đoạn trích Hai cây phong trong tác phẩm Người thầy đầu tiên của Ai-ma-tốp

Bà nội là người phụ nữ mang đậm  dấu ấn phong cách của người phụ nữ xưa. Dáng bà không cao, gầy gò, lưng bà hơi còng bà hay đi chống gậy. Đặc biệt, mái tóc đã bạc phơ trông bà như một bà tiên mỗi cái tóc bạc trên mái tóc hiện lên cuộc đời vất vả là nỗi trăn trở, suy nghĩ mà hi sinh vì con, vì cháu.

Khuôn mặt bà hiền lành, phúc hậu. Trên khuôn mặt ấy hiện lên hàm răng đen bóng mỗi khi thấy bà vui vẻ cười hạnh phúc. Làn da bà hơi ngăm đen vì những gió bụi vất vả của cuộc sống vì phải lo cho đàn con nhỏ. Em nhớ nhất lúc tối ngủ với bà tôi sờ lên đôi bàn tay gầy gò, nhăn nheo, chai sạn vì phải gánh vác trong gia đình hết vì con cái, rồi sau này lại vì cháu lúc đó tôi cảm thấy rất thương bà và muốn lên nhanh để bù đắp công lao to lớn mà đã hi sinh vì tôi.

Tôi nhớ nhất lúc còn bé, vào những ngày hè mất điện khí hậu nóng bức, và những lúc nhà mất điện chúng tôi thường rất thích ngồi dưới sân trải chiếu ngồi quây quần bên bà, bà nhẹ nhàng chải tóc vuốt ve xoa đầu mái tóc tôi và lặng im nghe bà kể những câu chuyện cổ tích dưới ánh trăng vàng. Giọng kể của làm thu hút chúng tôi lúc thì dõng  dạc, cao vút khi lại nhẹ nhàng, trầm bổng qua những câu chuyện bà kể thường bài học răn dạy chúng tôi lẽ sống ở đời.

>> Xem thêm:  Phân tích vở kịch Hồn Trương Ba Da Hàng Thịt

viet bai van mau hay - Phát biểu cảm về bà của em

Cảm nghĩ về bà của mình

Mỗi khi bà đi đâu xa bà cũng mua quà về cho cháu. Vì vậy từ bé tôi đã được sống tình yêu thương, chăm sóc, bảo bọc của bà. Sau khi ổn thỏa song công việc bố mẹ quyết định đón tôi về. Trước ngày về, tối hôm đó tôi ngủ với bà. Bà ôm tôi vào lòng thật chặt bà dặn dò cẩn thận là”phải nghe lời ngoan ngoãn với bố, mẹ, phấn đấu học tập tốt hè thì xin bố mẹ cho về chơi với ông bà.

Lúc phải đi ôm chặt bà không rơi nước mắt đầm đìa núp sau lưng bà không muốn đi nhờ bà khuyên nhủ mãi tôi mới nghe theo. Khi về thành phố, tôi vẫn luôn viết thư về cho bà kể bà về cuộc sống hàng ngày của tôi, hay việc học hành tôi trên lớp ra sao. Và mỗi hè tôi đều được về quê thăm bà nhưng dần lớn rồi nên tôi bận rộn mọi thứ không có thời gian về thăm bà.

Tôi đau đớn nhất là khi đi học về nhận được tin bà bị ốm rất nặng sẽ không qua khỏi vì căn bệnh lao phổi tái phát. Gia đình vội thu xếp ổn thỏa công việc trên này để về chăm sóc cho bà. Nhưng khi về đến nơi thì bà đã ra đi mãi mãi lúc đó tôi đã khóc rất nhiều dằn mặt bản thân của mình thì đã không về thăm bà thường xuyên bù đắp cho bà những gì bà đã dành cho tôi.

>> Xem thêm:  Phân tích truyện Bắt sấu rừng U Minh Hạ

Dù bà nội không bên cạnh tôi nữa thì bóng hình bà mãi luôn dõi theo con tôi sau này. Tôi hứa với lòng mình sẽ  phải sống thật tốt, ngoan ngoãn, không làm cho bố mẹ phiền lòng và chăm chỉ học hành thật trở thành người có ích cho xã hội và là niềm tự hào lớn nhất của nội tôi.

Diệu Linh