Suy nghĩ của em về bài thơ Bếp Lửa

Đề bài: Suy nghĩ của em về bài thơ “Bếp Lửa”

Bài làm

Tình cảm gia đình là tình cảm vương vấn mỗi con người trong suốt cả đời. Trong đó, tình cảm bà cháu là một chủ đề luôn luôn tràn ngập cảm xúc trong văn học Việt Nam. Một bài thơ tiêu biểu nói về tình cảm bà cháu mà bất cứ người cháu nào đọc lên cũng thấy hình ảnh mình trong đó, đó là bài thơ “Bếp Lửa” của nhà thơ Bằng Việt. Bài thơ mang lại dư vị ngọt ngào của tình thân thiêng liêng muôn thuở.

Mở đầu bài thơ là hình ảnh cái bếp lửa gắn liền với người bà. Ba câu thơ đầu là sự khơi nguồn cho dòng hồi tưởng về một quá khứ đầy cảm xúc của tình thân. Hình ảnh bếp lửa hiện lên trong trí nhớ của tác giả như mở đầu cho sự gợi nhớ đến người nhóm lửa: người bà. Hình ảnh ẩn dụ và từ láy được sử dụng để nhắc sự liên tưởng đến bà “biết mấy nắng mưa”. Đọc ba câu thơ đầu lên, ta thấy cảm xúc dâng trào lên mãnh liệt về hình ảnh người bà ẩn sau cái bếp lửa: “chờn vờn sương sớm”, “ấp iu nồng đượm”. Người bà trong trí nhớ luôn lặp lại một thói quen dậy sớm, đội mưa đội nắng nhóm lên bếp lửa cháy như thể nhóm tình cảm ấm áp của bà dành cho cháu. Câu thơ mang nhịp điệu đột ngột, thương xót và cảm thán về một tình thân nồng ấm.

>> Xem thêm:  Suy nghĩ về câu nói: Tình yêu là niềm say mê đem lại hạnh phúc cho người khác

viet bai van mau hay - Suy nghĩ của em về bài thơ Bếp Lửa

Suy nghĩ của em về bài thơ “Bếp Lửa”

Khổ thơ thứ hai là hoài niệm về kỷ niệm tuổi thơ, một kỷ niệm buồn khó quên. “Lên bốn tuổi…sống mũi còn cay”. Cuộc sống thiếu thốn khổ sở không làm cho cậu bé ấy gục gã mà trở nên “đã quen”. Quen với mùi khói từ bếp lửa hay từ cuộc chiến tranh khi bom đạn luôn chực chờ xung quanh. Nhà thơ nhắc về người bố với lòng thương cảm khôn nguôi, tuy không trực tiếp nhắc đến sự vất vả ấy thế nhưng không khó để ta liên tưởng từ hình ảnh “ngựa gầy”. Phải chăng đó chính là người bố rời xa nhà đi kiếm sống nuôi gia đình trong thời nghèo đói loạn lạc. Quá khứ cùng năm tháng chiến tranh gian khổ làm cho con người “đói mòn đói mỏi”. Hình ảnh ấy ám ảnh sâu trong tâm hồn đứa trẻ mãi đến bây giờ, khi mà nhắc lại thì “sống mũi còn cay”.

Những câu nói thủ thỉ với người bà trong hoài niệm về quá khứ đã mang đến cho chúng ta một sự xúc động dạt dào. Trong hồi ức của người cháu luôn vang vọng tiếng chim tu hú kêu trong ngày hè, là âm thanh của đồng quê. Tiếng chim tu hú như vẽ ra cảnh nông thôn trong cuộc sống của nhà thơ ngày xưa. Những kỉ niệm về người bà dồn dập ùa về. Bà vừa là người bà, vừa là người cha người mẹ yêu thương, nuôi nấng, bao bọc và che chở cho cháu. Ta như đang mường tượng hình ảnh người cháu nhỏ, với đôi mắt chất chứa tình thương bà từ sâu trái tim nhưng không nói ra thành lời mà chỉ tồn tại trong suy nghĩ.

>> Xem thêm:  Tả loại cây có bóng mát

Người bà hiện ra với những phẩm chất cao quý của một người phụ nữ Việt Nam anh hùng.  Bà luôn vững lòng tin trước mọi tai họa, thử thách mà không hề sợ hãi. Bà đảm đang tháo vát dựng lại “túp lều tranh” khi ở độ tuổi xế chiều. Bà là hậu phương vững chắc cho người con đang nơi chiến trường xa. Bếp lửa mà bà hàng ngày ủ sẵn và nhen nhóm lên ấy chứa niềm tin vào chiến thắng của đất nước. Bếp lửa ấy đã cháy thành ngọn lửa bất diệt, là ngọn lửa của tình thương. Hình ảnh người bà gợi nhớ đến ý chí, tài đức cùng tình thương sâu nặng là phẩm chất chung của người phụ nữ Việt Nam thời bấy giờ.

Tình yêu thương người bà vất vả của tác giả rất rõ nét ở khổ thơ tiếp theo. Đã bao thời gian trôi qua bà vẫn giữ thói quen của một thời vất vả. Thế nhưng thói quen ấy với bà không hề là gánh nặng mà là niềm hạnh phúc. Đất nước hòa bình, cháu con yên ổn, bà vẫn nhen nhóm lên bếp lửa của tình yêu thương nồng đậm. Những niềm vui giản dị của hòa bình mang lại dù có thiếu thốn đến đâu, dù chỉ có sắn khoai, xôi gạo, bà vẫn là người thắp lên “những tâm tình tuổi nhỏ”. Điệp từ “nhóm” là lời nhấn mạnh, khẳng định ca ngợi: “Ôi kỳ diệu và thiêng liêng -bếp lửa”.

>> Xem thêm:  Tả chị bán hàng đang làm việc ở cửa hàng bách hóa hoặc siêu thị

Qua những giây phút hoài niệm, tình thương bà sâu đậm của nhà thơ giờ đây đã tăng lên ngàn lần hơn nữa. Nỗi nhớ nhung da diết, lòng kính yêu và biết ơn của đứa cháu nay đã đi xa gửi đến bà qua những lời tự hỏi han thủ thỉ, “Sớm mai này, bà nhóm bếp lên chưa?”. Người cháu ở xa tuy đang từng ngày được hưởng sự đầy đủ của hòa bình mang lại nhưng vẫn luôn nhớ đến người bà nơi quê hương vất vả. Sự nhớ nhung ấy luôn vấn vương trong tâm trí như một sự nhắc nhở về tình thương bất diệt và những kỉ niệm sâu đậm trong cuộc đời.

Bài thơ mang những nét đặc sắc về nghệ thuật: sử dụng từ láy, hình ảnh ẩn dụ, điệp từ…Bằng cách sử dụng những biện pháp nghệ thuật ấy, cảm xúc tinh tế, chân thành của nhà thơ Bằng Việt đã làm trỗi dậy cảm xúc, chạm sâu và trái tim của độc giả, mang cho chúng ta một hơi ấm tình thương và hoài niệm về người bà của mình. Và qua bài thơ, ta cũng thấy được hình tượng người phụ nữ mang đậm những phẩm chất đáng quý của một dân tộc giàu truyền thống tốt đẹp: Việt Nam.

Thảo Trân